留别冯公鲁兄弟
海国微霜叶已丹,玉壶清酒夜漫漫。天寒客路鸿声晓,月落芳江树影残。
情在不堪分手去,兴来犹恋故人欢。惠连群从偏能赋,一曲骊歌欲和难。
hǎi
海
guó
国
wēi
微
shuāng
霜
yè
叶
yǐ
已
dān
丹
,
yù
玉
hú
壶
qīng
清
jiǔ
酒
yè
夜
màn
漫
màn
漫
tiān
。
hán
天
kè
寒
lù
客
hóng
路
shēng
鸿
xiǎo
声
yuè
晓
,
luò
月
fāng
落
jiāng
芳
shù
江
yǐng
树
cán
影
残
。
qíng
情
zài
在
bù
不
kān
堪
fēn
分
shǒu
手
qù
去
,
xīng
兴
lái
来
yóu
犹
liàn
恋
gù
故
rén
人
huān
欢
huì
。
lián
惠
qún
连
cóng
群
piān
从
néng
偏
fù
能
yī
赋
,
qǔ
一
lí
曲
gē
骊
yù
歌
hé
欲
nán
和
难
。