留别陈阜卿

唐代 王质
巍巍堂堂陈豫章,身长五尺名八方。千钧宝鼎荐禘尝,百围大木宜宫堂。 乃者从之在建康,抉云望见奎娄张。一言拓我万里疆,眇视六合挥八荒。 震雳雷电飞清霜,群灵错漠无晶光。天驷超逸奔绝缰,搀抢敛旗彫赤芒。 鸿鹄之上日月旁,翩翩孤影摇苍茫。大儿太史公子长,小儿元和韩侍郎。 夔龙稷契伊傅姜,青天白日雁成行。眈眈我负千钟囊,置在公前一针铓。 东齐南楚服晋强,而况胡沈梁江黄。今我不乐思还乡,石头渡口呼归航。 不独别离多慨慷,时事关心神转伤。一为公歌臣马良,黄尘蔽人声不扬。 公何时乎归庙廊,土囊风怒于菟骧。焕发海藏龙宫藏,满朝桂朮参芝香。 三湔三衅我冠裳,只轮小车两仆将。不然扁舟下潇湘,参差孤起横沧浪。 复欲淮南耕战场,傍锄春草卧斜阳。惠山树石极葱苍,傥来相对高僧房。
wēi wēi táng táng chén zhāng   shēn cháng chǐ míng fāng qiān jūn bǎo dǐng jiàn cháng   bǎi wéi gōng táng
nǎi zhě cóng zhī zài jiàn kāng   jué yún wàng jiàn kuí lóu zhāng yán tuò wàn jiāng   miǎo shì liù huī huāng
zhèn léi diàn fēi qīng shuāng   qún líng cuò jīng guāng tiān chāo bēn jué jiāng   chān qiǎng liǎn diāo chì máng
hóng 鸿 zhī shàng yuè páng   piān piān yǐng yáo cāng máng ér tài shǐ gōng zhǎng   xiǎo ér yuán hán shì láng
kuí lóng jiāng   qīng tiān bái yàn chéng háng dān dān qiān zhōng náng   zhì zài gōng qián zhēn máng
dōng nán chǔ jìn qiáng   ér kuàng shěn liáng jiāng huáng jīn huán xiāng   shí tou kǒu guī háng
bié duō kǎi kāng   shí shì guān xīn shén zhuǎn shāng wèi gōng chén liáng   huáng chén rén shēng yáng
gōng shí guī miào láng   náng fēng xiāng huàn hǎi cáng lóng gōng cáng   mǎn cháo guì shù cān zhī xiāng
sān jiān sān xìn guān cháng   zhǐ lún xiǎo chē liǎng jiāng rán piān zhōu xià xiāo xiāng   cēn héng cāng làng
huái nán gēng zhàn chǎng   bàng chú chūn cǎo xié yáng huì shān shù shí cōng cāng   tǎng lái xiāng duì gāo sēng fáng