唐代 方干
摇曳惹风吹,临堤软胜丝。态浓谁为识,力弱自难持。 学舞枝翻袖,呈妆叶展眉。如何一攀折,怀友又题诗。
yáo fēng chuī   lín ruǎn shèng tài nóng shuí wèi shí   ruò nán chí
xué zhī fān xiù   chéng zhuāng zhǎn méi pān zhé   huái 怀 yǒu yòu shī