宋代 陶弼
杨子江头流水凘,长安陌上暖风吹。黄金璎珞雪晴后,碧玉珑璁春尽时。 端的园林俱不及,等閒台榭便相宜。思量也是多情物,占与人间赠别离。
yáng jiāng tóu liú shuǐ   cháng ān shàng nuǎn fēng chuī huáng jīn yīng luò xuě qíng hòu   lóng cōng chūn jìn shí    
duān yuán lín   děng xián tái xiè biàn 便 xiāng liáng shì duō qíng zhàn   rén jiān zèng bié