唐代 韩溉
雪尽青门弄影微,暖风迟日早莺归。如凭细叶留春色, 须把长条系落晖。彭泽有情还郁郁,隋堤无主自依依。 世间惹恨偏饶此,可是行人折赠稀。
xuě jǐn qīng mén nòng yǐng wēi   nuǎn fēng chí zǎo yīng guī píng liú chūn  
cháng tiáo luò huī péng yǒu qíng hái   suí zhǔ
shì jiān hèn piān ráo   shì xíng rén zhé zèng