离亭宴·丹府黄香堪笑

宋代 晁补之
丹府黄香堪笑。章台坠鞭年少。细雨春风花落处,醉里中人传韶。却上五湖船,悲歌楚狂同调。 青草荆江波渺。香炉紫霄簪小。人去江山长依旧,幼妇空传辞妙。洒泪作招魂,枫林子规啼晓。
dān huáng xiāng kān xiào zhāng tái zhuì biān nián shào chūn fēng huā luò chù   zuì zhōng rén chuán sháo què shàng chuán   bēi chǔ kuáng tóng diào
qīng cǎo jīng jiāng miǎo xiāng xiāo zān xiǎo rén jiāng shān cháng jiù   yòu kōng chuán miào lèi zuò zhāo hún   fēng lín guī xiǎo