李太白杂言

宋代 徐积
噫嘻欷奇哉,自开辟以来,不知几千万馀年。至于开元间,忽生李诗仙。 是时五星中,一星不在天。不知何物为形容,何物为心胸。 何物为五脏,何物为喉咙,开口动舌生云风。当时大醉骑游龙,开口向天吞玉虹。 玉虹不死蟠胸中,然后吐出光焰万丈凌虚空。盖自有诗人以来,我未尝见大泽深山。 雪霜冰霰,晨霞夕霏。万化千变,雷轰电掣。花葩玉洁,青天白云,秋江晓月。 有如此之人,有如此之诗。屈生何悴,宋玉何悲。贾生何戚,相如何疲。 人生胡用自缧绁,当须荦荦不可羁。乃知公是真英物,万叠秋山耸清骨。 当时杜甫亦能诗,恰如老骥追霜鹘。戴乌纱,著宫锦,不是高歌即酣饮。 饮时独对月明中,醉来还抱清风寝。嗟君逸气何飘飘,枉教谪下青云霄。 大抵人生有用有不用,岂可戚戚反效儿女曹。采蟠桃于海上,寻紫芝于山腰。 吞汉武之金茎沆瀣,吹弄玉之秦楼凤箫。
zāi   kāi lái   zhī qiān wàn nián zhì kāi yuán jiān   shēng shī xiān    
shì shí xīng zhōng   xīng zài tiān zhī wèi xíng róng   wèi xīn xiōng    
wèi zàng   wèi hóu lóng   kāi kǒu dòng shé shēng yún fēng dāng shí zuì yóu lóng kāi   kǒu xiàng tiān tūn hóng    
hóng pán xiōng zhōng   rán hòu chū guāng yàn wàn zhàng líng kōng gài yǒu shī rén lái   wèi cháng jiàn shēn shān    
xuě shuāng bīng xiàn   chén xiá fēi wàn huà qiān biàn léi   hōng diàn chè huā jié qīng tiān   bái yún qiū jiāng   xiǎo yuè      
yǒu zhī rén   yǒu zhī shī shēng cuì sòng   bēi jiǎ shēng xiàng        
rén shēng yòng léi xiè   dāng luò luò nǎi zhī gōng shì zhēn yīng wàn   dié qiū shān sǒng qīng    
dāng shí néng shī   qià lǎo zhuī shuāng dài shā zhù   gōng jǐn   shì gāo hān yǐn    
yǐn shí duì yuè míng zhōng   zuì lái huán bào qīng fēng qǐn jiē jūn piāo piāo wǎng   jiào zhé xià qīng yún xiāo    
rén shēng yǒu yòng yǒu yòng   fǎn xiào ér cáo cǎi pán táo hǎi shàng xún   zhī shān yāo    
tūn hàn zhī jīn jīng hàng xiè   chuī nòng zhī qín lóu fèng xiāo