李苏州遗太湖石奇状绝伦,因题二十韵,奉呈

唐代 牛僧孺
胚浑何时结,嵌空此日成。掀蹲龙虎斗,挟怪鬼神惊。 带雨新水静,轻敲碎玉鸣。搀叉锋刃簇,缕络钓丝萦。 近水摇奇冷,依松助澹清。通身鳞甲隐,透穴洞天明。 丑凸隆胡准,深凹刻兕觥。雷风疑欲变,阴黑讶将行。 噤痒微寒早,轮囷数片横。地祇愁垫压,鳌足困支撑。 珍重姑苏守,相怜懒慢情。为探湖里物,不怕浪中鲸。 利涉余千里,山河仅百程。池塘初展见,金玉自凡轻。 侧眩魂犹悚,周观意渐平。似逢三益友,如对十年兄。 旺兴添魔力,消烦破宿酲。媲人当绮皓,视秩即公卿。 念此园林宝,还须别识精。诗仙有刘白,为汝数逢迎。
pēi hún shí jié   qiàn kōng chéng xiān dūn lóng dòu   xié guài guǐ shén jīng
dài xīn shuǐ jìng   qīng qiāo suì míng chān chā fēng rèn   luò diào yíng
jìn shuǐ yáo lěng   sōng zhù dàn qīng tōng shēn lín jiǎ yǐn   tòu xué dòng tiān míng
chǒu lóng zhǔn   shēn āo gōng léi fēng biàn   yīn hēi jiāng xíng
jìn yǎng wēi hán zǎo   lún qūn shù piàn héng chóu diàn   áo kùn zhī chēng
zhēn zhòng shǒu   xiāng lián lǎn màn qíng wèi tàn   làng zhōng jīng
shè qiān   shān jǐn bǎi chéng chí táng chū zhǎn jiàn   jīn fán qīng
xuàn hún yóu sǒng   zhōu guān jiàn píng shì féng sān yǒu   duì shí nián xiōng
wàng xīng tiān   xiāo fán 宿 chéng rén dāng hào   shì zhì gōng qīng
niàn yuán lín bǎo   hái bié shí jīng shī xiān yǒu liú bái   wèi shù féng yíng