篱笋

唐代 李颀
东园长新笋,映日复穿篱。迸出依青嶂,攒生伴绿池。 色因林向背,行逐地高卑。但恐春将老,青青独尔为。
dōng yuán zhǎng xīn sǔn   yìng chuān 穿 bèng chū qīng zhàng   zǎn shēng bàn 绿 chí
yīn lín xiàng bèi   xíng zhú gāo bēi dàn kǒng chūn jiāng lǎo   qīng qīng ěr wèi