理鬊

宋代 杨万里
发脱心知不再生,新年底急顿星星。 城边老柳也欺我,春里满头依旧青。
tuō xīn zhī zài shēng   xīn nián dùn xīng xing  
chéng biān lǎo liǔ   chūn mǎn tóu jiù qīng