李氏园(林)卧疾

唐代 孟浩然
我爱陶家趣,园林无俗情。春雷百卉坼,寒食四邻清。 伏枕嗟公干,归山羡子平。年年白社客,空滞洛阳城。
ài táo jiā   yuán lín qíng chūn léi bǎi huì chè   hán shí lín qīng
zhěn jiē gōng gàn   guī shān xiàn píng nián nián bái shè   kōng zhì luò yáng chéng