李氏园(李茂贞园也,今为王氏所有。)

宋代 苏轼
朝游北城东,回首见修竹。 下有朱门家,破墙围古屋。 举鞭叩其户,幽响答空谷。 入门所见夥,十步九移目。 异花兼四方,野鸟喧百族。 其西引溪水,活活转墙曲。 东注入深林,林深窗户绿。 水光兼竹净,时有独立鹄。 林中百尺松,岁久苍鳞蹙。 岂惟此地少,意恐关中独。 小桥过南浦,夹道多乔木。 隐如城百雉,挺若舟千斛。 阴阴日光淡,黯黯秋气蓄。 尽东为方池,野雁杂家鹜。 红梨惊合抱,映岛孤云馥。 春光水溶漾,雪阵风翻扑。 其北临长溪,波声卷平陆。 北山卧可见,苍翠间硗秃。 我时来周览,问此谁所筑。 云昔李将军,负险乘衰叔。 抽钱算间口,但未榷羹粥。 当时夺民田,失业安敢哭。 谁家美园圃,籍没不容赎。 此亭破千家,郁郁城之麓。 将军竟何事,虮虱生刀?蜀。 何尝载美酒,来此驻车谷。 空使后世人,闻名颈犹缩。 (俗犹呼皇后园,盖茂贞谓其妻也。 )我今官正闲,屡至因休沐。 人生营居止,竟为何人卜。 何当力一身,永与清景逐。
cháo yóu běi chéng dōng   huí shǒu jiàn xiū zhú  
xià yǒu zhū mén jiā   qiáng wéi  
biān kòu   yōu xiǎng kōng  
mén suǒ jiàn huǒ   shí jiǔ  
huā jiān fāng   niǎo xuān bǎi  
西 yǐn shuǐ   huó huó zhuǎn qiáng  
dōng zhù shēn lín   lín shēn chuāng hu 绿  
shuǐ guāng jiān zhú jìng   shí yǒu  
lín zhōng bǎi chǐ sōng   suì jiǔ cāng lín  
wéi shǎo   kǒng guān zhōng  
xiǎo qiáo guò nán   jiā dào duō qiáo  
yǐn chéng bǎi zhì   tǐng ruò zhōu qiān  
yīn yīn guāng dàn   àn àn qiū  
jǐn dōng wèi fāng chí   yàn jiā  
hóng jīng bào   yìng dǎo yún  
chūn guāng shuǐ róng yàng   xuě zhèn fēng fān  
běi lín cháng   shēng juǎn píng  
běi shān jiàn   cāng cuì jiān qiāo  
shí lái zhōu lǎn   wèn shuí suǒ zhù  
yún jiāng jūn   xiǎn chéng shuāi shū  
chōu qián suàn jiān kǒu   dàn wèi què gēng zhōu  
dāng shí duó mín tián   shī ān gǎn  
shuí jiā měi yuán   róng shú  
tíng qiān jiā   chéng zhī  
jiāng jūn jìng shì   shī shēng dāo   ? shǔ  
cháng zài měi jiǔ   lái zhù chē  
kōng shǐ 使 hòu shì rén   wén míng jǐng yóu suō  
  yóu huáng hòu yuán   gài mào zhēn wèi  
  jīn guān zhèng xián   zhì yīn xiū  
rén shēng yíng zhǐ   jìng wèi rén bo  
dāng shēn   yǒng qīng jǐng zhú