李士行枯木
两株苍柏如蓬首,皮毛剥落心不朽。曾见春风春雨来,相看唤作忘年友。
liǎng
两
zhū
株
cāng
苍
bǎi
柏
rú
如
péng
蓬
shǒu
首
,
pí
皮
máo
毛
bō
剥
luò
落
xīn
心
bù
不
xiǔ
朽
céng
。
jiàn
曾
chūn
见
fēng
春
chūn
风
yǔ
春
lái
雨
xiāng
来
,
kàn
相
huàn
看
zuò
唤
wàng
作
nián
忘
yǒu
年
友
。