理诗草

明代 沈周
佚老馀生愿,失子末路悲。不幸衰飒年,数畸遭祸奇。 独存朽无倚,如木去旁枝。剩此破门户,力惫叹叵持。 屑屑衣食计,一一费心思。思深气血耗,㾓痹引百肢。 多忘识虑浅,耳瞆目兼眵。一旦一身内,有此众病滋。 所苦不敢诉,常畏老母知。小孙蠢不学,次儿诞而痴。 后事不足观,百忧无一怡。吾性无妄好,执善信不疑。 垂垂垂白乡,朝斯还夕斯。高高冥冥者,何物顾相欺。 似我未蒙祜,及有菑害罹。滚滚人海中,黑白何可劙。 口亦不能问,理亦不能推。以死致度外,且活是便宜。 今日尽今日,明日岂可期。亦复酌我酒,亦复吟我诗。 我诗无好语,稿苴从散遗。儿在曾裒葺,今纸著泪糜。 抱患天地间,空言亦奚为。
lǎo shēng yuàn   shī zi bēi xìng shuāi nián shù   zāo huò    
cún xiǔ   páng zhī shèng mén   bèi tàn chí    
xiè xiè shí   fèi xīn shēn xuè hào yuān   yǐn bǎi zhī    
duō wàng shí qiǎn   ěr kuì jiān chī dàn shēn nèi yǒu   zhòng bìng    
suǒ gǎn   cháng wèi lǎo zhī xiǎo sūn chǔn xué   ér dàn ér chī    
hòu shì guān   bǎi yōu xìng wàng hǎo zhí   shàn xìn    
chuí chuí chuí bái xiāng   cháo hái gāo gāo míng míng zhě   xiāng    
shì wèi méng   yǒu hài gǔn gǔn rén hǎi zhōng hēi   bái    
kǒu néng wèn   néng tuī zhì wài qiě   huó shì pián 便    
jīn jǐn jīn   míng zhuó jiǔ   yín shī    
shī hǎo   gǎo 稿 cóng sàn ér zài céng póu jīn   zhǐ zhù lèi    
bào huàn tiān jiān   kōng yán wèi