李舍人席上感遇

唐代 殷尧藩
微云敛雨天气清,松声出树秋泠泠。窗户长含碧萝色, 溪流时带蛟龙腥。一官到手不可避,万事役我徒劳形。 飘然曳杖出门去,无数好山江上横。
wēi yún liǎn tiān qīng   sōng shēng chū shù qiū líng líng chuāng hu zhǎng hán luó  
liú shí dài jiāo lóng xīng guān dào shǒu   wàn shì láo xíng
piāo rán zhàng chū mén   shù hǎo shān jiāng shàng héng