李山英以疾归田客有言山英移书石守道者因摭

宋代 蔡襄
吾友守道气刚劲,丑邪扶直出天性。 意高身贱无所发,胸中事事先后併。 襄尝畏其大勇果,愿以中直为得正。 忽闻鲁士李山英,移书告之要力行。 曰今天下最急务,边头战守羌夷横。 异术纷回蠹化原,佞夫欺巧疵邦政。 生民失职餽斂繁,势若久旱方雩禜。 安得快雨洗长空,万物萧森蒙大庆。 古人有以身徇言,前者已僵后者更。 况值朝廷上宽大,苦谏兼容天子圣。 我疾不幸子可属,或列封章或庭诤。 勿学得路世俗儿,软语妖歌日酣醟。 乃知山英落落者,支革虽疲心逾竞。 予思物理似颠倒,难用智愚准衰盛。 贤豪既少遇又稀,或老且困壮而病。 就令贵显亦迍踬,尤触阴机石临穽。 一思九叹起呼天,何等官曹司是柄。 由来宰主都冥寞,用舍惟时穷达命。 山英归去亦何恨,门外无尘春色净。 回看名宦似浮沤,都把雄心付觞咏。
yǒu shǒu dào gāng jìng   chǒu xié zhí chū tiān xìng
gāo shēn jiàn suǒ   xiōng zhōng shì shì xiān hòu bìng
xiāng cháng wèi yǒng guǒ   yuàn zhōng zhí wèi de zhèng
wén shì shān yīng   shū gào zhī yào xíng
yuē jīn tiān xià zuì   biān tóu zhàn shǒu qiāng héng
shù fēn huí huà yuán   nìng qiǎo bāng zhèng
shēng mín shī zhí kuì liǎn fán   shì ruò jiǔ hàn fāng yǒng
ān kuài cháng kōng   wàn xiāo sēn méng qìng
rén yǒu shēn xùn yán   qián zhě jiāng hòu zhě gèng
kuàng zhí cháo tíng shàng kuān   jiàn jiān róng tiān shèng
xìng zi shǔ   huò liè fēng zhāng huò tíng zhèng
xué de shì ér   ruǎn yāo hān yòng
nǎi zhī shān yīng luò luò zhě   zhī suī xīn jìng
shì diān dào   nán yòng zhì zhǔn shuāi shèng
xián háo shǎo yòu   huò lǎo qiě kùn zhuàng ér bìng
jiù lìng guì xiǎn zhūn zhì   yóu chù yīn shí lín jǐng
jiǔ tàn tiān   děng guān cáo shì bǐng
yóu lái zǎi zhǔ dōu míng   yòng shè wéi shí qióng mìng
shān yīng guī hèn   mén wài chén chūn jìng
huí kàn míng huàn shì ōu   dōu xióng xīn shāng yǒng