历山草堂应教
闭户守玄漠,无复车马迹。衰废归丘樊,岁寒见松柏。
身惭睢阳老,名忝梁园客。习隐非朝市,追常在山泽。
离离插天树,磊磊间云石。持此怡一生,伤哉驹度隙。
bì
闭
hù
户
shǒu
守
xuán
玄
mò
漠
,
wú
无
fù
复
chē
车
mǎ
马
jì
迹
shuāi
。
fèi
衰
guī
废
qiū
归
fán
丘
suì
樊
,
hán
岁
jiàn
寒
sōng
见
bǎi
松
柏
。
shēn
身
cán
惭
suī
睢
yáng
阳
lǎo
老
,
míng
名
tiǎn
忝
liáng
梁
yuán
园
kè
客
xí
。
yǐn
习
fēi
隐
cháo
非
shì
朝
zhuī
市
,
cháng
追
zài
常
shān
在
zé
山
泽
。
lí
离
lí
离
chā
插
tiān
天
shù
树
,
lěi
磊
lěi
磊
jiān
间
yún
云
shí
石
chí
。
cǐ
持
yí
此
yī
怡
shēng
一
shāng
生
,
zāi
伤
jū
哉
dù
驹
xì
度
隙
。