立秋喜雨

宋代 卫宗武
炎炎老火烧太空,熏灼万类势欲鎔。 高田幅裂稼已腐,低壤釜沸禾生虫。 金蛇飞走天鼓震,须臾散灭茫无踪。 火轮烈烈扬炽焰,夜镜炯炯摩青铜。 老夫望岁甚田叟,恨无神术驱群龙。 平明披衣视云气,雾霭四合何冥蒙。 沾濡俄顷遂滂沛,奔腾浩瀚犹崩洪。 雨珠雨玉何足贵,雨菽雨粟亦有穷。 涓流膏润入秉穗,穰穰九谷苞其中。 良畴何啻万万顷,一稔囷栉过崇墉。 溢为懽声沸比屋,洗空愁叹苏三农。 亦知诚感斯响答,古佛之一真圆通。 嗟吾年来生计荡,殆若枯叶随飘风。 瓯窭污邪不应祷,冻饿真与穷民同。 继今甘霔愿时有,鼓腹击壤歌年丰。
yán yán lǎo huǒ shāo tài kōng   xūn zhuó wàn lèi shì róng  
gāo tián liè jià   rǎng fèi shēng chóng  
jīn shé fēi zǒu tiān zhèn   sàn miè máng zōng  
huǒ lún liè liè yáng chì yàn   jìng jiǒng jiǒng qīng tóng  
lǎo wàng suì shén tián sǒu   hèn shén shù qún lóng  
píng míng shì yún   ǎi míng méng  
zhān é qǐng suì pāng pèi   bēn téng hào hàn yóu bēng hóng  
zhū guì   shū yǒu qióng  
juān liú gào rùn bǐng suì   rǎng rǎng jiǔ bāo zhōng  
liáng chóu chì wàn wàn qǐng   rěn qūn zhì guò chóng yōng  
wèi huān shēng fèi   kōng chóu tàn sān nóng  
zhī chéng gǎn xiǎng   zhī zhēn yuán tōng  
jiē nián lái shēng dàng   dài ruò suí piāo fēng  
ōu xié yīng dǎo   dòng è 饿 zhēn qióng mín tóng  
jīn gān zhù yuàn shí yǒu   rǎng nián fēng