立秋日破晓入山携枕簟睡於禅静庵中作诗一首

宋代 毛滂
西风安起无人乡,云深万籁含清商。 山容便与新秋净,稻花已作丰年香。 断蝉抱柳咽残月,卧霞排雾通朝阳。 过桥寺影出疏木,入户竹色来低墙。 蒲团纸帐两寂寞,独有老桧磨风霜。 东堂老子喜睡人,来借一榻乐未央。 含风涟漪开玉脊,小屏晚绿横潇湘。 梦寒支枕风入发,过眼冉冉茶烟苍。 红薇花阴煮玉醴,满瓯飞雪置我旁。 平生世味总如水,老大纵健肝膈凉。 翛然此意不可道,卧看石竹凝孤芳。
西 fēng ān rén xiāng   yún shēn wàn lài hán qīng shāng
shān róng biàn 便 xīn qiū jìng   dào huā zuò fēng nián xiāng
duàn chán bào liǔ yàn cán yuè   xiá pái tōng zhāo yáng
guò qiáo yǐng chū shū   zhú lái qiáng
tuán zhǐ zhàng liǎng   yǒu lǎo guì fēng shuāng
dōng táng lǎo zi shuì rén   lái jiè wèi yāng
hán fēng lián kāi   xiǎo píng wǎn 绿 héng xiāo xiāng
mèng hán zhī zhěn fēng   guò yǎn rǎn rǎn chá yān cāng
hóng wēi huā yīn zhǔ   mǎn ōu fēi xuě zhì páng
píng shēng shì wèi zǒng shuǐ   lǎo zòng jiàn gān liáng
xiāo rán dào   kàn shí zhú níng fāng