立秋后一日孤雁忽飞去四首 其四

明代 释函可
上林非夙昔,繫帛亦徒劳。尔去从飘泊,余心转郁陶。 空庭添寂寂,中泽总嗷嗷。何日清江海,孤云许共翱。
shàng lín fēi   láo ěr cóng piāo   xīn zhuǎn táo    
kōng tíng tiān   zhōng zǒng áo áo qīng jiāng hǎi   yún gòng áo