立秋后一日孤雁忽飞去四首 其二

明代 释函可
秋至尔先觉,空天翅独横。既同艰险过,亦有别离情。 度塞宜高举,惊人莫浪鸣。罗浮如可到,愁绝是孤征。
qiū zhì ěr xiān jué   kōng tiān chì héng tóng jiān xiǎn guò   yǒu bié qíng    
sāi gāo   jīng rén làng míng luó dào chóu   jué shì zhēng