立秋後四日雨

宋代 陆游
天为新秋故作凉,海风吹雨入虚堂。 凉生庭树阴阴绿,润袭篝衣浥浥香。 杯泛鹅儿供小啜,碓舂云子喜新尝。 一年又见星桥近,未信仙家日月长。
tiān wèi xīn qiū zuò liáng   hǎi fēng chuī táng  
liáng shēng tíng shù yīn yīn 绿   rùn gōu xiāng  
bēi fàn é ér gōng xiǎo chuài   duì chōng yún xīn cháng  
nián yòu jiàn xīng qiáo jìn   wèi xìn xiān jiā yuè zhǎng