立秋后十日夜坐

明代 李寄
便觉秋无赖,偏怜雨及晨。数虫声对客,一叶落惊人。 药力图心睡,□□报句新。诗成吟且笑,我有笔端春。
biàn 便 jué qiū lài   piān lián chén shù chóng shēng duì   luò jīng rén
yào xīn shuì       bào xīn shī chéng yín qiě xiào   yǒu duān chūn