李乾州风鉴妙天下不轻为人言然独数数属意余因赋答之 其二

明代 王世贞
久尔称人相,如吾杜德权。青云他燕颔,赤日自鸢肩。 肮脏虞翻骨,轻肥蔡泽年。小儒那足道,天地亦茫然。
jiǔ ěr chēng rén xiàng   quán qīng yún yàn hàn chì   yuān jiān    
āng zāng fān   qīng féi cài nián xiǎo dào tiān   máng rán