林尊师招不果,就别

元代 范梈
甚欲抠衣去,仍烦折简呼。竟孤林下约,还想市间壶。 野馆侵浓树,春波乱嫩芜。看云解榻意,秋露近玄都。
shén kōu   réng fán zhé jiǎn jìng lín xià yuē   hái xiǎng shì jiān
guǎn qīn nóng shù   chūn luàn nèn kàn yún jiě   qiū jìn xuán dōu