临终诗

南北朝 范晔
祸福本无兆,性命归有极。必至定前期,谁能延一息。 岂论江陵上,宁辨首山侧。虽无嵇生琴,庶同夏侯色。 寄言生存子,此路行复即。
huò běn zhào   xìng mìng guī yǒu zhì dìng qián shuí   néng yán    
lùn jiāng líng shàng   níng biàn shǒu shān suī shēng qín shù   tóng xià hóu    
yán shēng cún zi   xíng