临漳亭观水分得大字

宋代 郭祥正
忧民登危亭,注视万里外。溟濛云气浮,势与江海汇。 苍山恐低沉,况复问畎浍。禾麻安更论,老稚念颠狈。 蛟鼍自出没,牛马失向背。雨师恣侵凌,人理亦可罪。 殷殷非雷声,远近屋庐坏。君臣正逢时,上下宜交泰。 驱云清白日,朗彻照幽怪。一雨即瀰漫,孰谓乾坤大。
yōu mín dēng wēi tíng   zhù shì wàn wài míng méng yún shì   jiāng hǎi huì    
cāng shān kǒng chén   kuàng wèn quǎn huì ān gèng lùn lǎo   zhì niàn diān bèi    
jiāo tuó chū   niú shī xiàng bèi shī qīn líng rén   zuì    
yīn yīn fēi léi shēng   yuǎn jìn huài jūn chén zhèng féng shí shàng   xià jiāo tài    
yún qīng bái   lǎng chè zhào yōu guài màn shú   wèi qián kūn