临雨亭
秋至感人思,登临成惘然。浮云帝乡外,落日古城边。
归雁声相别,幽花色可怜。名山负独往,触物见徂年。
qiū
秋
zhì
至
gǎn
感
rén
人
sī
思
,
dēng
登
lín
临
chéng
成
wǎng
惘
rán
然
fú
。
yún
浮
dì
云
xiāng
帝
wài
乡
luò
外
,
rì
落
gǔ
日
chéng
古
biān
城
边
。
guī
归
yàn
雁
shēng
声
xiāng
相
bié
别
,
yōu
幽
huā
花
sè
色
kě
可
lián
怜
míng
。
shān
名
fù
山
dú
负
wǎng
独
chù
往
,
wù
触
jiàn
物
cú
见
nián
徂
年
。