临云阁

宋代 舒亶
高僧终是笑凭栏,亦似无心懒出山。几度海风吹散雨,坐看彩翠落人间。
gāo sēng zhōng shì xiào píng lán   shì xīn lǎn chū shān hǎi fēng chuī sàn zuò   kàn cǎi cuì luò rén jiān