临溪寺

宋代 范成大
万山绕竮竛,二水奔澒洞。亭亭林中寺,金碧灿檐栋。 解鞍得蒲团,卧受瓦炉供。少捐一炊顷,暂作百年梦。 无人自惊觉,幽禽正清哢。倦客如残僧,无力供世用。 此行端为山,紫翠迭迎送。漱井出门去,惊尘扑飞鞚。
wàn shān rào píng líng   èr shuǐ bēn hòng dòng tíng tíng lín zhōng   jīn càn yán dòng
jiě ān tuán   shòu gōng shǎo juān chuī qǐng   zàn zuò bǎi nián mèng
rén jīng jué   yōu qín zhèng qīng lòng juàn cán sēng   gōng shì yòng
xíng duān wéi shān   cuì dié yíng sòng shù jǐng chū mén   jīng chén fēi kòng