邻相反行

唐代 薛逢
东家有儿年十五,只向田园独辛苦。夜开沟水绕稻田, 晓叱耕牛垦塉土。西家有儿才弱龄,仪容清峭云鹤形。 涉书猎史无早暮,坐期朱紫如拾青。东家西家两相诮, 西儿笑东东又笑。西云养志与荣名,彼此相非不同调。 东家自云虽苦辛,躬耕早暮及所亲。男舂女爨二十载, 堂上未为衰老人。朝机暮织还充体,馀者到兄还及弟。 春秋伏腊长在家,不许妻奴暂违礼。尔今二十方读书, 十年取第三十馀。往来途路长离别,几人便得升公车。 纵令得官身须老,衔恤终天向谁道?百年骨肉归下泉, 万里枌榆长秋草。我今躬耕奉所天,耘锄刈获当少年。 面上笑添今日喜,肩头薪续厨中烟。纵使此身头雪白, 又有儿孙还稼穑。家藏一卷古孝经,世世相传皆得力。 为报西家知不知,何须谩笑东家儿。生前不得供甘滑, 殁后扬名徒尔为。
dōng jiā yǒu ér nián shí   zhǐ xiàng tián yuán xīn kāi gōu shuǐ rào dào tián  
xiǎo chì gēng niú kěn 西 jiā yǒu ér cái ruò líng   róng qīng qiào yún xíng
shè shū liè shǐ zǎo   zuò zhū shí qīng dōng jiā 西 jiā liǎng xiāng qiào  
西 ér xiào dōng dōng yòu xiào 西 yún yǎng zhì róng míng   xiāng fēi tóng diào
dōng jiā yún suī xīn   gōng gēng zǎo suǒ qīn nán chōng cuàn èr shí zài  
táng shàng wèi wèi shuāi lǎo rén cháo zhī hái chōng   zhě dào xiōng hái
chūn qiū zhǎng zài jiā   zàn wéi ěr jīn èr shí fāng shū  
shí nián sān shí wǎng lái cháng bié   rén biàn 便 shēng gōng chē
zòng lìng guān shēn lǎo   xián zhōng tiān xiàng shuí dào   bǎi nián ròu guī xià quán  
wàn fén cháng qiū cǎo jīn gōng gēng fèng suǒ tiān   yún chú huò dāng shào nián
miàn shàng xiào tiān jīn   jiān tóu xīn chú zhōng yān zòng shǐ 使 shēn tóu xuě bái  
yòu yǒu ér sūn hái jià jiā cáng juàn xiào jīng   shì shì xiàng chuán jiē
wèi bào 西 jiā zhī zhī   mán xiào dōng jiā ér shēng qián gōng gān huá  
hòu yáng míng ěr wèi