临渭源诗

隋代 杨广
西征乃届此,山路亦悠悠。地干纪灵异,同穴吐洪流。 滥觞何足拟,浮槎难可俦。惊波鸣涧石,澄岸泻岩楼。 滔滔下狄县,淼淼肆神州。长林啸白兽,云径想青牛。 风归花叶散,日举烟雾收。直为求人隐,非穷辙迹游。
西 zhēng nǎi jiè   shān yōu yōu gàn líng   tóng xué hóng liú
làn shāng   chá nán chóu jīng míng jiàn shí   chéng àn xiè yán lóu
tāo tāo xià xiàn   miǎo miǎo shén zhōu cháng lín xiào bái shòu   yún jìng xiǎng qīng niú
fēng guī huā sàn   yān shōu zhí wèi qiú rén yǐn   fēi qióng zhé yóu