林亭书事

宋代 陆游
吏退林亭夏日长,乌纱白紵自生凉。 遶檐密叶帷三面,覆水青萍锦一方。 约束蛮僮收药富,催呼稚子晒书忙。 平日幽事还拈起,未觉巴山异故乡。
tuì 退 lín tíng xià zhǎng   shā bái zhù shēng liáng
rào yán wéi sān miàn   shuǐ qīng píng jǐn fāng
yuē shù mán tóng shōu yào   cuī zhì shài shū máng
píng yōu shì hái niān   wèi jué shān xiāng