林笋复生

宋代 苏辙
春寒侵竹竹憔悴,父老皆云未尝记。 偶然雷雨一尺深,知为南园众君子。 从地涌出长如人,一一便有凌云气。 吾家老圃倦栽接,但以岁寒相妩媚。 一朝纷纷看黄落,嵇阮相过无醉地。 阴阳往复知有数,已病还瘳非即死。 呼童径语邻舍翁,种竹未改当年意。 姚黄左紫终误人,千叶重台定何事。
chūn hán qīn zhú zhú qiáo cuì   lǎo jiē yún wèi cháng  
ǒu rán léi chǐ shēn   zhī wèi nán yuán zhòng jūn zi  
cóng yǒng chū cháng rén   biàn 便 yǒu líng yún  
jiā lǎo juàn zāi jiē   dàn suì hán xiāng mèi  
zhāo fēn fēn kàn huáng luò   ruǎn xiāng guò zuì  
yīn yáng wǎng zhī yǒu shù   bìng hái chōu fēi  
tóng jìng lín shè wēng   zhǒng zhú wèi gǎi dāng nián  
yáo huáng zuǒ zhōng rén   qiān zhòng tái dìng shì