临水

唐代 裴夷直
一见心原断百忧,益知身世两悠悠。 江亭独倚阑干处,人亦无言水自流。
jiàn xīn yuán duàn bǎi yōu   zhī shēn shì liǎng yōu yōu
jiāng tíng lán gān chù   rén yán shuǐ liú