林泉怡性歌为东晖上人作

明代 觉澄
伽黎分付参玄人,水边林下颐天真。须就松间结茅屋,竟无闲事劳精神。 碧草苍苔净如洗,却教何处飞红尘。占得白云万馀亩,山猿野鸟来相亲。 林泉行长镵,独荷寻黄精。云路迢迢过桥去,琅然耳畔喧溪声。 林泉住清幽,正是安身处。人皆热恼我清凉,心空环绕旃檀树。 林泉坐忽见,光阴弹指过。道人乐道绝思惟,对景不觉蒲团破。 林泉卧梦里,惺惺能几个?满天霜雪闻晨钟,㘞地一声枕子堕。 威仪寂静谁能收,任他法性常周流。极尽玄微是何物,揭开宇宙舒双眸。 明月堂前度九夏,太阳门下经三秋。妙夺饥人口中食,田夫手内驱耕牛。 临济儿孙要如此,若也颟顸难挂齿。一喝当机宾主分,迥脱罗笼无定止。 万象之中独露身,掇转山河归自己。虚舟纵浪任悠悠,夜深棹入芦花里。 碧眼胡僧没处寻,体露堂堂元是你。大千沙界掌中观,何啻林泉而已矣。
jiā fēn cān xuán rén   shuǐ biān lín xià tiān zhēn jiù sōng jiān jié máo jìng   xián shì láo jīng shén    
cǎo cāng tái jìng   què jiào chǔ fēi hóng chén zhàn bái yún wàn shān   yuán niǎo lái xiāng qīn    
lín quán háng zhǎng chán   xún huáng jīng yún tiáo tiáo guò qiáo láng   rán ěr pàn xuān shēng    
lín quán zhù qīng yōu   zhèng shì ān shēn chǔ rén jiē nǎo qīng liáng xīn   kōng huán rào zhān tán shù    
lín quán zuò jiàn   guāng yīn tán zhǐ guò dào rén dào jué wéi duì   jǐng jué tuán    
lín quán mèng   xīng xīng néng   mǎn tiān shuāng xuě wén chén zhōng   huò shēng zhěn zi duò  
wēi jìng shuí néng shōu   rèn xìng cháng zhōu liú jìn xuán wēi shì jiē   kāi zhòu shū shuāng móu    
míng yuè táng qián jiǔ xià   tài yang mén xià jīng sān qiū miào duó rén kǒu zhōng shí tián   shǒu nèi gēng niú    
lín ér sūn yào   ruò mān hān nán guà chǐ 齿 dàng bīn zhǔ fēn jiǒng   tuō luó lóng dìng zhǐ    
wàn xiàng zhī zhōng shēn   duō zhuǎn shān guī zhōu zòng làng rèn yōu yōu   shēn zhào huā    
yǎn sēng méi chù xún   táng táng yuán shì qiān shā jiè zhǎng zhōng guān   chì lín quán ér