林琦兄以乾隆青花加彩壶见示赏后奉题
泥陶本常物,贵出圣明时。道路经多变,炎凉岂不知。
盛来初雪水,认作小莲池。难怪林夫子,终生为汝痴。
ní
泥
táo
陶
běn
本
cháng
常
wù
物
,
guì
贵
chū
出
shèng
圣
míng
明
shí
时
。
。
dào
道
lù
路
jīng
经
duō
多
biàn
变
,
yán
炎
liáng
凉
qǐ
岂
bù
不
zhī
知
。
。
shèng
盛
lái
来
chū
初
xuě
雪
shuǐ
水
,
rèn
认
zuò
作
xiǎo
小
lián
莲
chí
池
。
。
nán
难
guài
怪
lín
林
fū
夫
zǐ
子
,
zhōng
终
shēng
生
wèi
为
rǔ
汝
chī
痴
。
。