临平道中用坡老雪中长韵答刘寺簿

宋代 胡铨
从来无逸为元龟,艰难稼穑诚宜知。 奚为三老冻且馁,不以仁政勤嘘吹。 澹庵野人错料事,苦吟对雪空掀髭。 苏仙漫解赋晓浩,韩子亦徒歌晚澌。 两翁句法岂不好,祗欠鲠语书安危。 先生忍寒踏凛冽,著屐步步如爰丝。 忧民未减胼胝叟,挟纩拥貂吾忍为。 斲水长哦压郊岛,令我玩味终朝持。 肯同侠窟暖金帐,不说庄生姑射肌。 平生浮云睨卿相,往往羞谈蔡克儿。 向来编研国朝事,典刑一一裨明时。 侧闻玉音犹在耳,记录姓名标殿帷。 遄归承明定不日,启沃要领亲凤姿。 莫将篇什助雪虐,好吐忠嘉淳俗漓。 致君宜许尧相稷,活国未惭唐宰墀。 嗟予三黜从此逝,已觉别衲风披披, 扁舟却忆剡溪老,梦寐早逐心旌驰。 古风永祠此囊锦,恶语勿笑吾言卮。 行行自爱保明哲,咄咄贤业追规随。 况复君家有故事,元城先生刘器之。
cóng lái wèi yuán guī   jiān nán jià chéng zhī  
wèi sān lǎo dòng qiě něi   rén zhèng qín chuī  
dàn ān rén cuò liào shì   yín duì xuě kōng xiān  
xiān màn jiě xiǎo hào   hán wǎn  
liǎng wēng hǎo   zhī qiàn gěng shū ān wēi  
xiān sheng rěn hán lǐn liè   zhù yuán  
yōu mín wèi jiǎn pián zhī sǒu   jiā kuàng yōng diāo rěn wèi  
zhuó shuǐ zhǎng ó jiāo dǎo   lìng wán wèi zhōng zhāo chí  
kěn tóng xiá nuǎn jīn zhàng   shuō zhuāng shēng shè  
píng shēng yún qīng xiàng   wǎng wǎng xiū tán cài ér  
xiàng lái biān yán guó cháo shì   diǎn xíng míng shí  
wén yīn yóu zài ěr   xìng míng biāo diàn 殿 wéi  
chuán guī chéng míng dìng   yào lǐng qīn fèng 姿  
jiāng piān shí zhù xuě nüè   hǎo zhōng jiā chún  
zhì jūn yáo xiāng   huó guó wèi cán táng zǎi chí  
jiē sān chù cóng shì   jué bié fēng  
piān zhōu què shàn lǎo   mèng mèi zǎo zhú xīn jīng chí  
fēng yǒng náng jǐn   è xiào yán zhī  
xíng xíng ài bǎo míng zhé   duō duō xián zhuī guī suí  
kuàng jūn jiā yǒu shì   yuán chéng xiān sheng liú zhī