林良画两角鹰歌

明代 李梦阳
百馀年来画禽鸟,后有吕纪前边昭。二子工似不工意,吮笔决眦分毫毛。 林良写鸟秪用墨,开缣半扫风云黑。水禽陆禽各臻妙,挂出满堂皆动色。 空山古林江怒涛,两鹰突出霜崖高。整骨刷羽意势动,四壁六月生秋䬞。 一鹰下视睛不转,已知两眼无秋毫。一鹰掉颈复欲下,渐觉飒飒开风毛。 匹绢虽惨澹,杀气不可灭。戴角森森爪拳铁,迥如愁胡眦欲裂。 朔云吹沙秋草黄,安得臂尔骑四驖。草间妖鸟尽击死,万里晴空洒毛血。 我闻宋徽宗亦善貌此鹰,后来失天子,饿死五国城。 乃知图写小人艺,工意工似皆虚名。狡猎驰骋亦未事,外作禽荒古有经。 今皇恭默罢游燕,讲经日御文华殿。南海西湖驰道荒,猎师虞长俱贫贱。 吕纪白首金炉边,日暮还家无酒钱。从来上智不贵物,淫巧岂敢陈王前。 良乎良乎宁使尔画不直钱,无令后世好画兼好畋。
bǎi nián lái huà qín niǎo   hòu yǒu qián bian zhāo èr zi gōng shì gōng shǔn   jué fēn háo máo    
lín liáng xiě niǎo zhī yòng   kāi jiān bàn sǎo fēng yún hēi shuǐ qín qín zhēn miào guà   chū mǎn táng jiē dòng    
kōng shān lín jiāng tāo   liǎng yīng chū shuāng gāo zhěng shuā shì dòng   liù yuè shēng qiū táo    
yīng xià shì jīng zhuǎn   zhī liǎng yǎn qiū háo yīng diào jǐng xià jiàn   jué kāi fēng máo    
juàn suī cǎn dàn   shā miè dài jiǎo sēn sēn zhǎo quán tiě jiǒng   chóu liè    
shuò yún chuī shā qiū cǎo huáng   ān ěr tiě cǎo jiān yāo niǎo jǐn wàn   qíng kōng máo xuè    
wén sòng huī zōng shàn mào yīng   hòu lái shī tiān   è 饿 guó chéng  
nǎi zhī xiě xiǎo rén   gōng gōng shì jiē míng jiǎo liè chí chěng wèi shì wài   zuò qín huāng yǒu jīng    
jīn huáng gōng yóu yàn   jiǎng jīng wén huá diàn 殿 nán hǎi 西 chí dào huāng liè   shī zhǎng pín jiàn    
bái shǒu jīn biān   huán jiā jiǔ qián cóng lái shàng zhì guì yín   qiǎo gǎn chén wáng qián    
liáng liáng níng shǐ 使 ěr huà zhí qián   lìng hòu shì hǎo huà jiān hǎo tián