琳老所居植竹发笋而草茁其傍作诗见寄为赋一

宋代 毛滂
春风吹琅玕,夏长苍龙孙。 未见拂云梢,已引鞭骥根。 包藏霜雪姿,隐忍苔藓痕。 其傍茁小草,同出东帝恩, 恩深草先高,抱箨殊未掀。 岁寒两何如,一笑凝诗魂。
chūn fēng chuī láng gān   xià zhǎng cāng lóng sūn
wèi jiàn yún shāo   yǐn biān gēn
bāo cáng shuāng xuě 姿   yǐn rěn tái xiǎn hén
bàng zhuó xiǎo cǎo   tóng chū dōng ēn  
ēn shēn cǎo xiān gāo   bào tuò shū wèi xiān
suì hán liǎng   xiào níng shī hún