邻居遗汤沐浴

宋代 饶节
都城甘水啬于酒,担头取饱得满缶。每忆江湖万松底,夜半酒醒挽石斗。 如今长卿不满喉,岂有温泉濯汗流。岑岑背若负芒刺,每向一饭怀千忧。 君家有井金作栏,辘轳可取不可殚。大奴分遗足一斛,洗我尘垢生羽翰。 人生生理易与耳,辍洗为君起长叹。
chéng gān shuǐ jiǔ   dān tóu bǎo mǎn fǒu měi jiāng wàn sōng   bàn jiǔ xǐng wǎn shí dòu
jīn zhǎng qīng mǎn hóu   yǒu wēn quán zhuó hàn liú cén cén bèi ruò máng   měi xiàng fàn huái 怀 qiān yōu
jūn jiā yǒu jǐng jīn zuò lán   lu dān fēn   chén gòu shēng hàn
rén shēng shēng ěr   chuò wèi jūn cháng tàn