邻家榆树

明代 沈守正
借荫知怜独,分钱似念饥。两年为客倦,一叶敢言微。 干耸晨晖满,丛深众鸟归。社枌思郁郁,宫柳共依依。 彼树犹如此,人情何太稀。
jiè yīn zhī lián   fēn qián shì niàn liǎng nián wèi juàn   gǎn yán wēi    
gàn sǒng chén huī mǎn   cóng shēn zhòng niǎo guī shè fén gōng   liǔ gòng    
shù yóu   rén qíng tài