林见素自吴过二泉二泉有作次其韵 其二

明代 王鏊
千寻磥砢慧岩松,历尽冰霜有好容。二叟共谈泉上石,孤帆三宿海边峰。 渊然叔度难为挹,老矣冯唐岂愿逢。盛世皋夔方并入,巢由自可遂疏慵。
qiān xún lěi huì yán sōng   jìn bīng shuāng yǒu hǎo róng èr sǒu gòng tán quán shàng shí   fān sān xiǔ hǎi 宿 biān fēng    
yuān rán shū nán wéi   lǎo féng táng yuàn féng shèng shì gāo kuí fāng bìng cháo   yóu suì shū yōng