临江仙·自古齐山重九胜

宋代 晁补之
自古齐山重九胜,登临梦想依依。偶来恰值菊花时。难逢开口笑,须插满头归。昨夜一江风色好,平明秋浦帆飞。可怜如赴史君期。且当酬令节,不用叹斜晖。
shān chóng jiǔ shèng   dēng lín mèng xiǎng ǒu lái qià zhí huā shí nán féng kāi kǒu xiào   chā mǎn tóu guī zuó jiāng fēng hǎo   píng míng qiū fān fēi lián shǐ jūn qiě dāng chóu lìng jié   yòng tàn xié huī