临江仙(再和四年前遂宁所赋韵)

宋代 魏了翁
一点阳和浑在里,时来尔许芳妍。春风吹上醉痕边。隽欢欺浅酌,清晤失佳眠。 聊把繁华开笑口,须臾雨送风般。因花识得自家天。炯然长不夜,活处欲生烟。
diǎn yáng hún zài   shí lái ěr fāng yán chūn fēng chuī shàng zuì hén biān juàn huān qiǎn zhuó   qīng shī jiā mián
liáo fán huá kāi xiào kǒu   sòng fēng bān yīn huā shí de jiā tiān jiǒng rán zhǎng   huó chù shēng yān