临江仙·莺唤屏山惊睡起

宋代 张元干
莺唤屏山惊睡起,娇多须要郎扶。荼蘼斗帐罢熏炉。翠穿珠落索,香泛玉流苏。长记枕痕销醉色,日高犹倦妆梳。一枝春瘦想如初。梦迷芳草路,望断素鳞书。
yīng huàn píng shān jīng shuì   jiāo duō yào láng dǒu zhàng xūn cuì chuān 穿 zhū luò suǒ   xiāng fàn liú zhǎng zhěn hén xiāo zuì   gāo yóu juàn zhuāng shū zhī chūn shòu xiǎng chū mèng fāng cǎo   wàng duàn lín shū