临江仙(杨柳)

宋代 赵长卿
十里春风杨柳路,年年带雨披云。柔条万缕不胜情。还将无意眼,识遍有心人。 饿损宫腰终不似,效颦总是难成。只愁秋色入高林。残蝉和落叶,此际不堪论。
shí chūn fēng yáng liǔ   nián nián dài yún róu tiáo wàn shèng qíng hái jiāng yǎn   shí biàn yǒu xīn rén
è 饿 sǔn gōng yāo zhōng shì   xiào pín zǒng shì nán chéng zhǐ chóu qiū gāo lín cán chán luò   kān lùn