临江仙·昔走都门终夜雨

宋代 刘辰翁
昔走都门终夜雨,明朝泥淖堪惊。 疏疏点点忽鸡鸣。数峰青似染,快活早来晴。 十五年间春梦断,乱山寒食清明。 无人挑菜踏青行。青鸠啼雨外,闲听寺中声。
zǒu dōu mén zhōng   míng cháo nào kān jīng
shū shū diǎn diǎn míng shù fēng qīng shì rǎn   kuài huo zǎo lái qíng
shí nián jiān chūn mèng duàn   luàn shān hán shí qīng míng
rén tiāo cài qīng xíng qīng jiū wài   xián tīng zhōng shēng