临江仙•闻声

清代 彭孙遹
亸袖无言檀注小,窗前曾见微行。隔窗闻唤侍儿名。 风飘莺语脆,故是向人声。 两字轻绡和小玉,千娇百媚横生。吹来气作楚兰馨。 今生有分么,消受一声卿。
duǒ xiù yán tán zhù xiǎo   chuāng qián céng jiàn wēi xíng chuāng wén huàn shì ér míng    
fēng piāo yīng cuì   shì xiàng rén shēng  
liǎng qīng xiāo xiǎo   qiān jiāo bǎi mèi héng shēng chuī lái zuò chǔ lán xīn    
jīn shēng yǒu fèn me   xiāo shòu shēng qīng