临江仙 慰人作

宋代 江南雨
回首前尘浑似梦,醒时依旧朦胧。小桡隐约画桥东。 海棠新雨后,玉笛晚云中。 每怕春风轻负我,终教我负春风。当年何意却相逢。 相逢真个好,只是太匆匆。
huí shǒu qián chén hún mèng   xǐng shí jiù méng lóng xiǎo ráo yǐn yuē huà qiáo dōng    
hǎi táng xīn hòu   wǎn yún zhōng  
měi chūn fēng qīng   zhōng jiào chūn fēng dāng nián què xiāng féng    
xiāng féng zhēn hǎo   zhǐ shì tài cōng cōng